Dự án nhận diện cho tổ chức văn hoá luôn khó hơn dự án thương mại, vì đối tượng phục vụ rộng và tuổi thọ của thiết kế phải tính bằng thập kỷ.

Giai đoạn nghiên cứu

Nhóm dành sáu tuần đọc tư liệu và phỏng vấn ba nhóm: cán bộ bảo tàng, giáo viên dẫn học sinh tham quan, và khách trẻ tuổi. Phát hiện quan trọng nhất không đến từ tư liệu mà từ quan sát: phần lớn khách trẻ chụp ảnh ở khu vực cầu thang chứ không phải trước hiện vật.

Ý tưởng nền tảng

Thay vì lấy một hiện vật làm biểu tượng, nhóm chọn khái niệm “lớp thời gian”. Hệ thống nhận diện được xây trên các dải ngang chồng lên nhau, mỗi dải đại diện cho một giai đoạn. Cấu trúc này cho phép mở rộng khi bảo tàng có thêm không gian trưng bày mới.

Bộ quy chuẩn

  • Hệ chữ hai cấp: một bộ có chân cho tiêu đề, một bộ không chân cho nội dung dài.
  • Bảng màu chín tông, trong đó bốn tông chính và năm tông phụ dùng cho biển chỉ dẫn.
  • Quy tắc đặt biển theo chiều cao mắt trung bình của học sinh tiểu học — nhóm khách đông nhất.

Bài học rút ra

Nhóm chia sẻ rằng phần khó nhất không phải thiết kế mà là thuyết phục. Một hội đồng nhiều thành viên với các ưu tiên khác nhau đòi hỏi người thiết kế phải trình bày bằng lý lẽ vận hành, không chỉ bằng thẩm mỹ.

“Chúng tôi học được rằng mỗi lựa chọn thiết kế đều phải trả lời được câu hỏi: điều này giúp khách tham quan điều gì?”